JOSEPH INGUIMBERTY (1896-1971)

Lot 7
80 000 - 120 000 €
Laisser un ordre d'achat
Votre montant
 €
Enchérir par téléphone
Enchérir par téléphone

JOSEPH INGUIMBERTY (1896-1971)

Porteurs et buffles près de la rizière
稻田旁的农夫和水牛
油画,右下角落款
Những người gánh lúa và những con trâu trên đồng
Dầu trên lụa, ký tên ở dưới, phía bên phải
Huile sur toile, signée en bas à droite
73 x 100 cm


PROVENANCE
Collection de la famille de l'artiste jusqu'à la fin des années 1990
Collection du Sud-Ouest, France
Vente Jean dit Cazaux et Associés, Bordeaux, 2017

Cette oeuvre est enregistrée dans les archives de la famille de l'artiste, conservées par Giulia Pentcheff

Comme il s'était plu à donner à voir le dur labeur des mineurs de Charleroi, ce sont les travaux des champs qui font l'objet de ses attentions au Vietnam. Les toiles qu'il réalise, la plupart du temps d'après le motif, laissent la part belle aux femmes parmi les figures qui animent ces paysages. Il est en cela précurseur des peintres du Vietnam d'après-guerre qui veulent rendre aux femmes une place prépondérante dans l'iconographie rurale. Leur grâce attire tout particulièrement l'artiste qui les représente à l'oeuvre dans les champs, certes, mais aussi nues et alanguies dans des intérieurs clos.
Inguimberty, comme il en a l'habitude met ici en scène des figures féminines qui portent sur leurs épaules des paniers chargés de la récolte journalière, longeant les rizières, tandis que l'on aperçoit à l'arrière-plan les murs blanchis d'une demeure coloniale. Sa peinture franche et appliquée recherche, grâce à l'exploitation de larges touches de couleurs fraiches, la meilleure représentation possible de la vive lumière du milieu du jour.
Nous retrouvons dans cette oeuvre, restée dans la famille du peintre jusque dans les années 90, une synthèse efficace des grandes caractéristiques de la peinture de l'artiste qui décrit inlassablement les paysages avoisinants Hanoï. Tout son art réside dans une expression émouvante et poétique de scènes de vie rurale qui n'ont cessé de le séduire et qui annoncent le romantisme postcolonial Vietnamien.

Après quelques années aux Beaux-Arts de Marseille, Joseph Inguimberty part étudier à l’Ecole Nationale des Arts Décoratifs de Paris. Il se fait reconnaitre, dès le début de sa carrière, comme un peintre de paysages, recevant en 1924 le prix national de Peinture du Salon. En 1925, il rejoint l’Ecole des Beaux-Arts d’Hanoi (Indochine) nouvellement fondée par Victor Tardieu au Vietnam, c’est une révélation.
Inguimberty, qui avait déjà parcouru l’Europe au cours des quatre années précédentes, relève le défi et prend en charge l’enseignement des arts décoratifs. Il accompagnera ainsi 17 promotions d’étudiants, et parmi eux Le Pho, Mai Thu, Le Thi Luu…. Il s’attache à encourager l’éclosion d’un art moderne vietnamien. Lorsqu’il n’est pas aux Beaux-Arts, l’artiste aime à arpenter le delta du Mékong pour visiter les temples et leurs décors laqués.
Le grand retour de l’enseignement de la peinture traditionnelle à la laque devient pour lui, avec l’appui d’Alix Aymé, l’oeuvre qui lui tient le plus à coeur.
Le 2 septembre 1945, lorsque Ho Chi Minh déclare l’indépendance du Vietnam, Inguimberty se voit contraint de rentrer en France avec sa famille après vingt ans d’absence. Ces années d’expatriation lui ont bel et bien permis de sublimer sa peinture : Lorsqu’il s’installe à Menton et en représente les environs, son oeuvre peint est marqué par des réminiscences de l’atmosphère asiatique.
Au Vietnam, l’Ecole des Beaux-Arts lui reconnait encore son rôle pionnier dans l’émergence d’une école et d’un art nationaux.

Ông đã thể hiện công việc vất vả của những
người thợ mỏ vùng Charleroi, đó là những
công việc trong lĩnh vực mà ông quan tâm ở
Việt Nam. Những tác phẩm mà ông vẽ, phần
lớn thời gian là theo mô –típ phần lớn các
bức tranh thể hiện vẻ đẹp của những người
phụ nữ, họ làm cho phong cảnh trở nên sinh
động. Ông là họa sỹ tiên phong cho nền mỹ
thuật thời hậu chiến và các họa sỹ muốn đưa
người phụ nữ lên một vị trí ưu tiên trong bức
tranh phong cảnh nông thôn. Chắc chắn là
vẻ yêu kiều của họ đặc biệt thu hút họa sỹ thể
hiện họ làm việc trong các lĩnh vực, nhưng
cũng có những tranh khỏa thân và làm cho
uể oải trong những cảnh trong nhà đóng kín.
Inguimberty có một thói quen là vẽ những
bức tranh có phụ nữ mang trên vai những cái
gùi đi thu hoạch hằng ngày, đi dọc trên cánh
đồng, trong khi đó ở đằng sau, chúng ta thấy
nền tường trắng của ngôi nhà kiểu thuộc địa.
Tranh của ông rõ ràng, tỉ mỉ, nhờ vào cách
khai thác những điểm rộng của những màu
sắc mát mẻ, thể hiện tốt nhất có thể những
ánh sáng sống động giữa ban ngày.
Chúng ta nhận thấy trong tác phẩm này,
trong gia đình họa sĩ cho đến tận những
năm 90, vẫn còn tổng hợp những đặc trưng
của các tác phẩm của họa sĩ, ông đã làm việc
không mệt mỏi để mô tả phong cảnh ngoại ô
Hà Nội. Tất cả các tác phẩm của ông là những
thể hiện đầy cảm xúc và nên thơ những bối
cảnh cuộc sống nông thôn đã không ngừng
thu hút họa sĩ và là minh chứng cho chủ
nghĩa lãng mạn hậu thuộc địa của Việt Nam.

这位曾在画中表现沙勒罗瓦矿工繁重劳动的画
家到了越南后,自然而然地将眼光投向田间劳
作。在这些多根据主题创作的画面中,乡间风
景中的女性人物得到了重点展现。越南战后
画家中出现了力图在乡村人像中突出女性的
潮流,恩桂波提堪称其先驱。这些女子身上所
散发的优雅魅力吸引着这位艺术家,在其作品
中,既能看到田间劳作的女性形象,也能看到
室内环境中慵懒的女性裸体。
在这幅画作中,恩桂波提以惯用的笔触再次描
绘出稻田旁肩挑扁担的女子,垂下的篮子中装
着当日收成,远处的背景上可以看到一处殖民
地房屋白色的墙壁。通过大面积铺展的清新色
彩,画家力图以大胆明快且形象生动的笔触最
为完美地展现午间明亮的光线。
恩桂波提曾孜孜不倦地描绘着河内周边的风
景,这幅一直由画家家人保存至90年代的画作
便汇集了其在该题材创作上的主要特点。在这
位一直受到乡村生活吸引的艺术家作品中,触
动人心的诗意表达贯穿始终,越南后殖民浪漫
主义也由此开启。

在马赛美术学院学习了几年之后,约瑟夫·恩
桂波提(Joseph Inguimberty)进入巴黎国
立高等装饰艺术学院(Ensad)继续深造。毕
业后,其很快便以风景画为人所知,并于1924
年荣获法国沙龙绘画大奖。1925年,他接管才
由维克多·塔迪埃(Victor Tardieu)在越南
创立的河内(印度支那)美术学院,自此开启
了事业新篇章。
凭借此前四年在欧洲多国执教的经验,恩桂波
提欣然赴越,并亲自教授装饰艺术课程。出自
其门下的17届学生中很多在日后都颇有建树,
黎谱、梅忠恕、黎氏秋等更是名扬四海。在此
期间,恩桂波提致力于促进越南现代艺术的孕
育形成。工作之余,他喜欢到湄公河三角洲漫
步闲游,参观那里的寺庙和庙内的各种漆艺装
饰。重新教授传统漆画技法成为其最为重视的
一项内容。在这方面,他得到了阿利克斯·埃
梅(Alix Aymé)的有力支持。
1945年9月2日,胡志明宣布越南独立。恩桂波
提于是被迫携家人离开越南,返回离开了20年
之久的法国。多年旅居国外的经历为其绘画增
添了独特的美感:在芒通安顿下来之后,他以
周边风景为对象创作出一系列散发着悠远亚洲
气息的画作。
今天,越南美术学院仍然铭记着其为学校发展
和本土民族艺术形成所立下的汗马功劳。

Sau vài năm ở trường Mỹ thuật
Marseille, Joseph Inguimberty bắt
đầu nghiên cứu ở trường Mỹ Thuật
Trang trí quốc gia Paris. Từ khi bắt đầu
sự nghiệp của mình, ông được biết
đến như một họa sỹ phong cảnh khi
nhận giải thưởng Hội họa quốc gia
của Salon năm 1924. Năm 1925, ông
vào trường Mỹ thuật Hà Nội (Đông
Dương) do Victor Tardieu sáng lập tại
Việt Nam, đó là một hành trình mới.
Inguiberty đã từng đi khắp Châu
Âu trong 4 năm trước khi thoát khỏi
khó khăn và đảm nhận vị trí giảng
dậy ở trường mỹ thuật trang trí. Ông
cũng hướng dẫn 17 khóa sinh viên
và trong số đó có Lê Phổ, Mai Thứ,
Lê Thị Lựu… Ông tập trung khuyến
khích sự phát triển của mỹ thuật
hiện đại Việt Nam. Khi ông không
còn ở trường nữa, ông thích khám
phá vùng đồng bằng sông Cửu Long
để tham quan các đền và các trang
trí sơn mài. Khi trở lại với công việc
giảng dậy mỹ thuật truyền thống
sơn mài, cùng với sự ủng hộ của Alix
Aymé, ông đã hết sức tâm huyết với
công việc này.
Ngày 2 tháng 9 năm 1945, khi Hồ Chí Minh
đọc tuyên ngôn độc lập của Việt Nam,
Inguimberty buộc phải trở về Pháp cùng gia
đình sau hai mươi năm. Những năm tháng
ở nước ngoài đã giúp ông thực sự thăng
hoa trong các tác phẩm của mình : Khi ông
chuyển đến Menton và các vùng lân cận, các
bức tranh của ông được thể hiện rõ qua sự
hồi tưởng lại không khí phương đông.
Tại Việt Nam, ở trường Mỹ thuật ông vẫn
được biết đến với vai trò tiên phong trong sự
phát triển của trường và nền mỹ thuật quốc gia.



 
Mes ordres d'achat
Informations sur la vente
Conditions de ventes
Retourner au catalogue