JOSEPH INGUIMBERTY (1896-1971)

Lot 21
Aller au lot
15 000 - 20 000 €
Résultats avec frais
Résultat : 18 200 €

JOSEPH INGUIMBERTY (1896-1971)

Scène de village
Huile sur toile, signée en bas à droite
73 x 100 cm - 28 3/4 x 39 3/8 in.

Oil on canvas, signed lower right

Joseph Marie Inguimberty est né à Marseille le 18 janvier 1896. En 1910, il intègre l’Ecole des Beaux-Arts. Féru de peinture, Inguimberty est admis en 1913 à l’Ecole nationale des Arts Décoratifs de Paris. Mais la Grande Guerre suspend bientôt sa formation. L’artiste est mobilisé dans l’infanterie. Après l’armistice, il réintègre son école, dans l’atelier d’Eugène Morand, où il fait la connaissance de Maurice Brianchon, Raymond Legueult et Roland Oudot, qui resteront durablement ses amis.
En 1920, Inguimberty obtient une bourse de voyage et visite la Hollande, puis il séjourne en Belgique, en 1921, où il peint les charbonnages et la vie des mineurs de Charleroi. Il est lauréat du Prix Blumenthal en 1922. La même année, il retourne à Marseille où il réalise un grand triptyque consacré au port et au travail des dockers. L’une de ces toiles lui permet d’obtenir le Prix National de peinture au Salon de 1924. Grâce à l’obtention de plusieurs bourses, il visite l’Espagne, l’Italie, la Grèce, puis Constantinople, avant de revenir à Paris.
En 1925, la mission Tardieu est à Paris pour organiser la première rentrée de l’Ecole des Beaux-Arts d’Indochine. Inguimberty est recruté comme professeur d’arts décoratifs et part pour Hanoï. Il accompagnera ainsi dix-sept promotions d’étudiants, et parmi eux Le Pho, Mai Thu, Le Thi Luu...
Autour de Hanoï, il peint le travail dans les rizières et la grâce des femmes dans leur ao-dai, robe traditionnelle vietnamienne. C’est en Indochine qu’Inguimberty découvre la laque et décide en 1927 de créer une section d’enseignement de cette technique. En 1929, l’exposition « Paysages et figures du delta tonkinois » lui est consacrée à l’Imprimerie d’Extrême-Orient à Hanoï et présente une trentaine d’œuvres exécutées depuis son arrivée.
Il participe à l’Exposition coloniale à Paris, en 1931, avec trois grandes toiles représentant des scènes de la vie rurale dans trois sites du Tonkin (Haute Région, delta et port de Haïphong). Une exposition particulière intitulée « Inguimberty, TonkinMarseille » lui est consacrée en 1936 à la Galerie Charpentier à Paris. L’occasion pour lui d’exposer aux côtés de sa production indochinoise des toiles réalisées en France. L’année suivante, il obtient la médaille d’or à l’Exposition internationale des Arts et Techniques, pour sa toile Les trois grâces.
La même année, il est fait Chevalier de la Légion d’honneur. Le 2 septembre 1945, l’indépendance du Vietnam est proclamée par Ho Chi Minh. Inguimberty est alors contraint de quitter l’Indochine avec sa famille en 1946.
Il s’installe alors à Menton. Les sujets de sa peinture changent, il se plaît à peindre des paysages provençaux tels que les calanques de Marseille, l’arrière-pays mentonnais, ou encore les Alpilles. Il en représente toutes les subtilités mais son œuvre peint reste marqué par des réminiscences de l’atmosphère asiatique. En 1948, une première exposition personnelle lui est consacrée chez DrouantDavid, galerie parisienne du Faubourg SaintHonoré, qui présente à la fois des œuvres de jeunesse, des toiles d’Indochine et des œuvres plus récentes, vues des calanques ou de l’arrière-pays provençal. Il s’éteint à Menton en 1971. Au Vietnam, l’Ecole des Beaux-Arts lui reconnait encore son rôle pionnier dans l’émergence d’une école puis, d’un art national. Sa peinture aussi franche que lumineuse révèle en lui deux personnalités: celle du peintre et celle de l’amoureux de l’Indochine.

Joseph Inguimberty est un artiste qui aime à peindre sur le motif, en plein air, à l’image des impressionnistes. Ainsi il a souvent été vu à vélo dans la campagne pour peindre les sous-bois animé entourant la capitale. Ses thèmes de prédilection sont généralement les paysages du delta, les rizières, ou encore les femmes tonkinoises. Dans ses compositions, les formes sont simplifiées, les couleurs cernées et posées en aplats au pinceau, voire au couteau. Enfin, les tonalités dominantes sont le vert et l’ocre.
Loin d’être une simple interprétation d’un pays étranger par un voyageur, les peintures d’Inguimberty montrent l’affinité profonde de l’artiste envers la belle complexité de la société vietnamienne, les paysages bucoliques et la diversité de la population. L’œuvre présentée révèle le don d’Inguimberty à capturer l’esprit de son environnement et à distiller les qualités essentielles de ses sujets avec sa signature et son style rayonnant. Les personnages, le paysage ainsi que les animaux sont traités de la même manière. Le rendu obtenu laisse place à une certaine souplesse du geste.
L’artiste capture dans cette œuvre les qualités de la lumière naturelle filtrant à travers la canopée. À la fois vives et implacables, les taches de lumière frappant le sol chaud et terreux soulignent la nature changeante de la distribution du soleil Cependant, on retrouve dans la composition des éléments plus expressionnistes et fauvistes, illustrés par un pinceau plus ample et de larges blocs de couleurs.

Joseph Marie Inguimberty was born in Marseille on 18 January 1896. In 1910, he was admitted to the Ecole des Beaux-Arts. Keenly interested in painting, in 1913 he entered the Ecole Nationale des Arts Décoratifs de Paris.
But the Great War soon halted his studies when he was called up into the infantry. After the Armistice, he returned to the school, studying at Eugène Morand’s studio, where he met Maurice Brianchon, Raymond Legueult and Roland Oudot, who became lifelong friends.
In 1920, Inguimberty obtained a travel grant and visited Holland, then stayed for a time in Belgium in 1921, where he painted the collieries and life of the miners in Charleroi.
He was awarded the Blumenthal Prize in 1922. The same year, he returned to Marseille where he created a large triptych devoted to the port and the work of the dockers. One of these paintings earned him the National Painting prize at the 1924 Salon. Various grants enabled him to visit Spain, Italy, Greece and Constantinople before returning to Paris.
In 1925, the Tardieu mission was in Paris to organise the first intake of students at the Fine Arts School of Indochina. Inguimberty was taken on as a decorative arts teacher, and left for Hanoi. Here he taught seventeen generations of students, who included Le Pho, Mai Thu and Le Thi Luu. Around Hanoi, he painted workers in the paddy fields and graceful women wearing the ao-dai, a traditional Vietnamese dress. In Indochina, Inguimberty discovered lacquer work and in 1927 decided to create a section to teach this technique.
In 1929, an exhibition entitled «Landscapes and figures of the Tonkinese delta» was dedicated to him at the Far East printworks in Hanoi, featuring some thirty works painted since his arrival. He took part in the 1931 Colonial Exhibition in Paris with three large paintings of scenes of rural life in various areas of Tonkin (the Upper Region, the delta and the port of Haiphong). A solo exhibition entitled «Inguimberty, Tonkin-Marseille» was devoted to him in 1936 at the Charpentier gallery in Paris: an opportunity for him to exhibit paintings produced in France alongside his Indochinese output. The following year he obtained the gold medal at the International Exhibition of Art and Technology for his painting The Three Graces. The same year, he was made Chevalier de la Légion d’Honneur. On 2 September 1945, Vietnam’s independence was declared by Ho Chi Minh, and Inguimberty was obliged to leave Indochina with his family in 1946.
He then went to live in Menton. His subjects s changed; he now liked to paint Provencal landscapes like the rocky inlets («calanques») of Marseille, the Menton hinterland and the Alpilles. He depicted all the subtleties of these landscapes, but his paintings were still marked by his memories of the Asian atmosphere. In 1948, a first solo exhibition was devoted to him at the Drouant-David gallery in Faubourg Saint-Honoré in Paris, which featured both early works, paintings from Indochina and more recent pieces: views of the Calanques and the Provençal hinterland. He died in Menton in 1971. In Vietnam, the Fine Arts school still acknowledges his pioneering role in the emergence of a national school and then a national art. His luminous, forthright style expressed his two sides: the painter and the man in love with Indochina.

Joseph Inguimberty was an artist who loved to paint from life, like the Impressionists. He was often seen cycling through the countryside as he went to paint the lively woods surrounding the capital. His favourite subjects were generally delta landscapes, paddy fields and Tonkinese women. In his compositions, the forms are simplified, the colours outlined and aid down in flat blocks with the brush or even the knife. The dominant shades are ochre and green. Far from being a simple interpretation of a foreign country seen through a traveller’s eye, Inguimberty’s paintings show the artist’s deep affinity with the intriguing complexity of Vietnamese society, the bucolic landscapes and the diversity of the population. The work presented here shows his gift for capturing the spirit of his surroundings and distilling the essential qualities of his subjects in an inimitable, radiant style. Human figures, landscapes and animals are all treated in the same way. The rendering obtained gives way to a certain suppleness of line. In this piece, the artist captures the qualities of natural light filtering through the canopy. Simultaneously full of life and implacable, the patches of sunlight striking the hot earth emphasise the changing nature of the falling rays. However, the composition also contains more Expressionistic, Fauvist elements, illustrated by a more sweeping brush and broad colour blocks.

Joseph Marie Inguimberty sinh ra ở Marseille vào ngày 18 tháng 1 năm 1896. Năm 1910, ông theo học tại l’Ecole des Beaux-Arts. Đam mê hội họa, Inguimberty được nhận vào học tại Trường nghệ thuật trang trí quốc gia - Paris vào năm 1913. Nhưng Đại chiến khiến việc học của ông bị ngừng sớm. Các nghệ sĩ được huy động tham gia bộ binh. Sau khi đình chiến, ông trở lại trường học của mình, trong studio của Eugene Morand, nơi ông gặp Maurice Brianchon, Raymond Legueult và Roland Oudot, những người là bạn của ông trong một thời gian dài. Năm 1920, Inguimberty nhận được một khoản trợ cấp du lịch và đến thăm Hà Lan, sau đó ông ở lại Bỉ, vào năm 1921, nơi ông vẽ mỏ than đá và cuộc sống của những người khai thác tại Charleroi. Ông đã được trao giải thưởng Blumenthal vào năm 1922. Cùng năm đó, ông trở về Marseille, nơi ông đã thực hiện một bộ tam liên họa dành riêng cho cảng và hoạt động của các bến tàu. Một trong những bức tranh này giúp ông có được Giải thưởng Hội họa Quốc gia tại Salon 1924. Với nhiều khoản tài trợ, ông đã đến thăm Tây Ban Nha, Ý, Hy Lạp, rồi Constantinople, trước khi trở về Paris.
Năm 1925, phái đoàn Tardieu ở Paris để tổ chức buổi khai giảng đầu tiên của Trường Mỹ thuật Đông Dương. Inguimberty được tuyển dụng làm giáo sư nghệ thuật trang trí và đến Hà Nội. Ông đã dẫn dắt 17 khóa sinh viên, trong đó có Lê Phổ, Mai Thu, Lê Thị Lựu .... Quanh Hà Nội, ông vẽ tác phẩm trên những cánh đồng lúa và sự duyên dáng của phụ nữ trong trang phục áo dài truyền thống của người Việt. Chính tại Đông Dương, Inguimberty phát hiện ra nghệ thuật sơn mài và quyết định xây dựng chương trình giảng dạy về kỹ thuật này vào năm 1927. Năm 1929, triển lãm “Phong cảnh và hình ảnh của đồng bằng Bắc Kỳ” dành riêng cho ông tại Nhà in Viễn Đông ở Hà Nội và giới thiệu khoảng ba mươi tác phẩm được thực hiện kể từ khi ông đến đây. Ông tham gia Triển lãm thuộc địa ở Paris năm 1931, với ba bức tranh lớn mô tả cảnh đời sống nông thôn tại ba địa điểm ở Bắc Kỳ (Vùng Cao, Đồng bằng và Cảng Hải Phòng). Một cuộc triển lãm đặc biệt mang tên „Inguimberty, Bắc Kỳ-Marseille đã được dành riêng cho ông vào năm 1936 tại Galerie Charpentier ở Paris, đây chính là cơ hội để ông triển lãm cùng với những tác phẩm Đông Dương của ông được thực hiện tại Pháp. Năm sau đó, ông giành huy chương vàng tại Triển lãm quốc tế về nghệ thuật và kỹ thuật, với bức tranh les trois grâces (Ba nữ thần quyến rũ). Cùng năm đó, ông được phong làm Hiệp sĩ danh dự. Ngày 2/9/1945, nền độc lập của Việt Nam được thiết lập. Inguimberty bị buộc rời khỏi Đông Dương cùng gia đình vào năm 1946.
Sau đó, ông chuyển đến Menton. Đối tượng trong bức tranh của ông thay đổi, ông thích vẽ những phong cảnh vùng Provence như những con lạch ở Marseille, vùng nội địa Menton hay Alpilles. Tác phẩm vẽ của ông đầy sự tinh tế và vẫn được ghi dấu bằng những hồi ức của bầu không khí châu Á. Năm 1948, một triển lãm cá nhân đầu tiên được dành riêng cho ông tại Drouant-David, phòng trưng bày Faubourg Saint-Honoré ở Paris, nơi trưng bày cả các tác phẩm đầu tiên, tranh về Đông Dương và các tác phẩm gần đây, góc nhin về những con lạch hoặc vùng nội địa Provencal. Ông qua đời ở Menton năm 1971. Tại Việt Nam, Trường Mỹ thuật công nhận vai trò của ông trong việc xây dựng trường và nghệ thuật nước nhà. Các tác phẩm của ông đều bộc lộ rõ ràng hai đặc điểm tính cách ở ông: đó là họa sĩ và người yêu Đông Dương.

Joseph Inguimberty là một nghệ sĩ thích vẽ trên mẫu hình, ngoài trời, giống như những người theo trường phái Ấn tượng. Vì vậy, ông thường được nhìn thấy đi xe đạp ở vùng nông thôn để vẽ những vùng tầng dưới rừng sinh động xung quanh thủ đô. Chủ đề yêu thích của ông nói chung là phong cảnh đồng bằng, cánh đồng lúa hoặc phụ nữ Bắc Kỳ. Trong các tác phẩm của ông, các hình dạng được đơn giản hóa, màu sắc được tô viền và đặt phẳng bằng bút vẽ hoặc thậm chí là dao. Cuối cùng, các tông màu chủ đạo là màu xanh lá cây và màu nâu đất.
Khác xa với cách giải thích đơn giản về một đất nước xa lạ của một du khách, những bức tranh của Inguimberty cho thấy mối quan hệ sâu sắc của người nghệ sĩ đối với sự phức tạp đẹp đẽ của xã hội Việt Nam, phong cảnh điền viên và sự đa dạng của dân tộc. Tác phẩm này cho thấy tài năng của Inguimberty là sự nắm bắt tinh thần của môi trường xung quanh ông và chắt lọc những phẩm chất cần thiết của các đối tượng với phong cách đặc trưng và rạng rỡ của ông. Các nhân vật, phong cảnh và động vật được xử lý theo cùng một cách. Nét thể hiện tài dọn đường cho một sự linh hoạt nhất định của cử chỉ. Trong tác phẩm này, nghệ sĩ nắm bắt được những đặc điểm của ánh sáng tự nhiên xuyên qua thông qua tán cây. Cũng sống động và da diết, các đốm sáng chiếu vào mặt đất ấm và màu mỡ nhấn mạnh bản chất thay đổi của sự phân bổ ánh mặt trời. Tuy nhiên, chúng ta thấy trong tác phẩm này các yếu tố ấn tượng và hoang dã hơn, được minh họa bằng một nét bút vẽ phong phú hơn và các khối lớn màu sắc.
Mes ordres d'achat
Informations sur la vente
Conditions de ventes
Retourner au catalogue