Lot 6
70 000 - 100 000 €
Laisser un ordre d'achat
Votre montant
 €
Enchérir par téléphone
Enchérir par téléphone

LE PHO (1907-2001)

Jeune femme
女子
绢本设色画,右上角落款
Người con gái
Mực và màu trên lụa, ký tên ở trên, phía bên phải
Encre et couleurs sur soie, signée en haut à droite
42 x 27.5 cm


PROVENANCE
Exposition Galerie d'art Pasteur-Galerie Romanet, Alger, 1941-1942, n°71
Collection privée, France

C'est à Alger, vers 1941-42 que furent exposées par la Galerie Romanet les plus remarquables soies connues de Le Pho. D'une finesse extrême, elles témoignent de la maitrise absolue de l'artiste pour cette technique délicate, dont il se détachera par la suite progressivement. Au travers quelques rares sujets très distincts réalisés à la fin des années 1930, il livra alors une douce vision de la vie quotidienne des femmes indochinoises. Il s'agit de sa période la plus recherchée.
Bien des éléments typiques du registre pictural de le Pho sont reconnaissables dans la peinture présentée aujourd'hui. La finesse des traits de la jeune fille met en valeur son air à la fois paisible et recueilli. On retrouve le subtil déploiement de blancs immaculés tantôt mats, tantôt nuancés en transparences qui sont chers à l'artiste.
Cette oeuvre se distingue par certains aspects. La gamme chromatique est restreinte, ce qui permet à le Pho de décliner subtilement des tonalités jaunes, ocres ou brunes et des couleurs émeraude
L'artiste produit un effet de spontanéité grâce à la captation éphémère d'un geste précis qui donne à la scène tout son équilibre et sa légèreté. La jeune femme en jaune pose tout juste le pied sur la rive en portant d'une main son chapeau qui tient lieu de panier rempli de fruits et de feuillages, retenant de l'autre son voile sur le point de glisser. Le paysage n'est que suggéré par une ligne d'horizon et quelques touches bleutées pour la rive, ainsi que par des coups de pinceaux blancs pour l'écume des vaguelettes.
La parfaite qualité de conservation et la fraicheur des couleurs sont des atouts supplémentaires qui ne devraient pas laisser indifférents les collectionneurs les plus avertis.

Le Pho, fils du vice-roi du Tonkin, est né en 1907 à Hadong. Manifestant un intérêt poussé et des prédispositions précoces pour la peinture et le dessin, il intègre l'Ecole des Beaux-Arts d'Indochine. Il y est initié à l'art et aux techniques occidentales telles que la peinture à l'huile. Toutefois, l'enseignement dispensé au sein de l'établissement ne sacrifie en aucune façon l'identité culturelle de ses élèves, et les professeurs exhortent les étu­diants à conserver un style et une mise en oeuvre asiatiques. La plupart des camarades de Le Pho: Le Van De, Mai Trung Thu, Vu Cao Dam, s'illustreront ainsi par leur pratique de la détrempe sur soie.
En 1931, Victor Tardieu ‘ le fondateur et directeur de l'école ‘ sensible au talent du jeune homme, choisit d'en faire son assistant à l'occasion de Exposition coloniale qui se tient alors à Paris. Une fois l'Exposition achevée Le Pho décide de sillonner l'Europe: l'Italie, les Pays-Bas puis la Belgique. La découverte des primitifs flamands et italiens, mais aussi des grands maîtres de la Renaissance aura un impact décisif sur l'évolution et la maturation du style du jeune artiste. Le Pho regagne un temps son pays natal avant d'effectuer, en 1934, un voyage à Pékin durant lequel la peinture traditionnelle chinoise se révèlera à lui. En 1937, il s'installe définitivement à Paris.
Faisant preuve d'une étonnante capacité d'as­similation, Le Pho élabore un art de synthèse original qui connaît une évolution sensible tout au long de sa carrière. Il se détache peu à peu d'une certaine tradition issue de l'observation des maîtres classiques chinois et de la peinture italienne de la Renaissance pour affirmer des affinités avec des protagonistes plus récents, à l'instar des figures majeures de l'avant-garde française auprès desquelles il a été introduit.

VERS 1941-42, LA GALERIE ROMANET ORGANISE UNE EXPOSITION LE PHO À ALGER, GALERIE D'ART PASTEUR.
Les oeuvres alors exposées sont répertoriées sur la liste reproduite ci-contre. La plupart sont alors acquises par des collectionneurs privés et transmises familialement ensuite.
Nous avons l'honneur d'avoir été choisis à diverses reprises ces dernières années pour présenter à la vente une belle sélection d'oeuvres issues de cette première exposition.

Khoảng năm 1941 – 42, những bức tranh lụa
xuất sắc nhất của Lê Phổ được phòng tranh
Galerie Romanet trưng bày tại Alger. Với độ
tinh tế cực đỉnh, những bức tranh đó minh
chứng cho một bậc thầy hội họa trong kỹ
thuật tranh lụa mà kỹ thuật đó ngày càng
tiếp tục phát triển hơn nữa. Thông qua một
số chủ đề rất khác biệt được thực hiện vào
cuối những năm 1930, ông đã cho thấy một
cái nhìn nhẹ nhàng về cuộc sống thường
ngày của những người phụ nữ Đông Dương.
Thời kì đó của ông được nghiên cứu nhiều
nhất.
Có thể nhận ra rất nhiều trong số các yếu tố
điển hình của hội họa Lê Phổ trên bức tranh
được giới thiệu ngày hôm nay. Sự tinh tế của
các nét của người con gái đã tạo nên một
khung cảnh vừa yên bình và tĩnh lặng. Chúng
ta lại thấy sự tinh tế của những màu trắng
ngần lúc nhạt, lúc nhiều màu sắc trong suốt
rất quen của họa sĩ.
Tác phẩm này nổi bật hơn nhờ một số khía
cạnh nữa. Đó là gam màu sắc được hạn chế,
giúp Lê Phổ sử dụng một cách tinh tế các
tông màu vàng, màu đất son hoặc nâu và
các màu xanh ngọc.
Họa sĩ đã tạo ra một hiệu ứng tự nhiên nhờ
vào việc bắt được tức thời một cử chỉ chính
xác mà nó đã mang lại một cảnh với tất cả
sự cân bằng và nhẹ nhàng. Người phụ nữ trẻ
mặc áo vàng đặt chân lên bờ và đưa một tay
lên mũ, chiếc mũ thay cho giỏ đựng đầy hoa
quả, một tay giữ khăn trên điểm trượt. Phong
cảnh chỉ có một đường chân trời và một vài
chấm xanh cho bờ biển, cũng như vài nét vẽ
trắng cho bọt sóng nhỏ.
Chất lượng bảo quản hoàn hảo và độ tươi
màu là những yếu tố bổ sung không thể bỏ
qua cho những nhà sưu tập quan tâm nhất.

黎谱至今所知最为出色的绢本作品是1941-42
前后在阿尔及尔Romanet画廊展出的。这些
画作以极其细腻的笔触显示出艺术家对这一高
难度技法的纯属掌握。而在此之后,黎谱却逐
渐脱离了这种画法。透过上世纪30年代末创作
的几个罕见典型主题,他展现出印度支那女性
日常生活的柔美画面。其这一时代的作品最为
抢手。
今天上拍的画作汇集了黎谱典型画风的多个元
素。细腻的线条突出了少女娴静而专注的神
情。画上白色部分时而厚重、时而具有透明感
的微妙处理是艺术家偏爱的一种手法。
该作的出色之处体现在多个方面。通过限制色
彩的数量,黎谱巧妙地呈现出黄色、赭石或棕
色及祖母绿等的不同色调。
艺术家敏锐地捕捉到的精准动作瞬间既赋予了
画面平衡和轻盈之感,又透露出一种信手拈来
的即兴效果。身穿黄色衣衫的年轻女子刚刚踏
上河岸,用提着装满水果和枝叶篮子的手拿着
帽子,用另一只手扶住正要滑落的头巾。风景
的处理简练而模糊:一条地平线加几点蓝色便
勾出了河岸,几笔白色便是涟漪水波。
完美的保存状况和鲜亮的色彩更为该作锦上添
花,相信慧眼识珠的资深藏家绝不会对之无动
于衷。

Lê Phổ sinh năm 1907 tại tỉnh Hà Đông, con
trai của một vị quan đại thần Bắc Bộ. Ông đã
bộc lộ sự quan tâm và tài năng thiên bẩm
của mình về hội họa và mỹ thuật từ sớm và
ông đã vào học tại trường Cao đẳng Mỹ thuật
Đông Dương. Ông sớm được tiếp xúc với hội
họa và các kỹ thuật phương tây, ví dụ như
tranh sơn dầu. Tuy nhiên, việc giảng dậy ở
trường không làm mất đi bản sắc văn hóa
của sinh viên, và giáo viên cũng khuyến
khích sinh viên phải giữ gìn phong cách châu
Á. Đa phần những đồng nghiệp của Lê Phổ
như Lê Văn Đệ, Mai Trung Thứ, Vũ Cao Đàm
cũng thành công với thể loại tranh màu thủy
noãn (màu keo, màu tempera) trên lụa.
Năm 1931, Victor Tardieu, cha đẻ của trường
Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương đã rất mến
mộ tài năng trẻ này và đã chọn Lê Phổ để
làm trợ lý cho mình nhân dịp Triển lãm thuộc
địa diễn ra tại Paris. Khi triển lãm kết thúc, Lê
Phổ đã quyết định đi du lịch khắp châu Âu :
từ Ý, Hà Lan, sau đó là Bỉ. Không chỉ những
khám phá về mỹ thuật nguyên thủy của Hà
Lan và Ý, mà còn cả những tên tuổi họa sĩ lớn
của giai đoạn Phục Hưng là những yếu tố ảnh
hưởng quyết định đến sự phát triển và chín
muồi trong phong cách của người nghệ sĩ
trẻ. Năm 1934, Lê Phổ dành thời gian về Việt
Nam trước khi đến Bắc Kinh để nghiên cứu về
tranh truyền thống Trung Quốc. Năm 1937,
ông chuyển hẳn đến sống ở Paris.
Là một tài năng xuất chúng, Lê Phổ xây dựng
nên nghệ thuật hội họa tổng hợp nguyên
bản và có quá trình phát triển đáng kể trong
suốt sự nghiệp của ông. Ông đã dần thoát
ra khỏi phong cách truyền thống của các bậc
thầy kinh điển Trung Quốc và hội họa Ý thời
Phục Hưng để khẳng định phong cách tương
tự như những họa sỹ lớn lâm thời, theo kiểu
của những họa sĩ tiên phong của Pháp mà
ông đã được học tập.

黎谱为东京(河内旧名)总督之子,1907 年 生
于北越河内以南河东郡,少年时对绘画及素 描有
的极高的天分和兴趣,并就读于河内美 术学院
(l’Ecole des Beaux-Arts d’Indochine) 。进
而接触到西方艺术与油画的绘画 技巧。然而,校方
的教育理念上并不希望学生 放弃自身的文化认同,
教师们更鼓励学生维持 亚洲的风格与形式。黎谱
大部分的同窗,如 黎文第(Le Van De)、梅忠恕
(Mai Trung Thu)和武元谈(Vu Cao Dam),
皆以绢本 胶彩的创作方式闻名于世。1931年,河内
美术学院创办人维克托‧塔迪厄 (Victor Tardieu)
因十分赏识黎谱的天份, 让其以助手身份陪同出
席在巴黎举行的殖民地 大(l’Exposition Coloniale)
。黎在展览结 束后造访欧洲意大利、荷兰
及比利时等国。受 到弗兰德及义大利文艺复兴以前
的艺术家及文艺复兴时期大师们的启发,对当时年
轻的黎谱 在风格演变的过程中产生极大影响。黎重
返祖 国,直到1934年前往中国北京旅游时领略到中
国传统书画的奥妙,最後于1937年回到巴黎并 就此
定居。黎谱展现惊人的艺术领悟力,其艺术生涯中
不 断地够透过融合不同艺术特色,发展出他独特的
风格。为了更进一步融入同一时期的法国前 卫术风
格,他逐渐放下对传统国画艺术及对义 大利文艺复
兴绘画的观察与理解。



 
Mes ordres d'achat
Informations sur la vente
Conditions de ventes
Retourner au catalogue